Khi “đội tiền lên đầu”, Bạn có nhận ra mình đánh rơi điều gì không?

- Tâm sự của người trẻ ngành dịch vụ trong những ngày cận Tết

- “Tết này có làm xuyên không con?”

- “Ở lại làm là có thêm mấy triệu đó nghen.”

- “Công việc dịch vụ mà nghỉ Tết là mất cơ hội lắm đó.”

Nghe quen không?

Nếu bạn đang làm trong ngành khách sạn - nhà hàng, những câu đó chẳng lạ gì nhỉ.

Mùa cao điểm, khách đông, giờ giấc kéo dài, tất tả như con thoi – tất cả khiến chúng ta quen với một nhịp sống luôn xoay quanh công việc và tiền.

Nhưng càng cận Tết, càng nhiều người trẻ trong ngành rơi vào tâm trạng lửng lơ: Có nên ở lại thành phố làm xuyên lễ để kiếm thêm vài triệu?

- Hay đặt nhẹ mọi thứ xuống để về quê sum vầy cùng gia đình?

Ở giữa hai lựa chọn đó, nhiều người bất giác nhận ra: Mình đã chạy theo tiền quá lâu mà quên mất những điều quan trọng hơn yếu tố vật chất.

Câu chuyện tưởng của ai đó, hóa ra lại là chính mình

Làm ngành dịch vụ, đặc biệt là khách sạn - nhà hàng, ai cũng từng tự nhắc mình:

- “Chịu khó làm vài năm, rồi cuộc sống sẽ khá hơn”.

- “Thưởng Tết bên này cao, ráng chút nữa kiếm thêm”.

- “Nghề dịch vụ mà, Tết nghỉ sao được.”

- “Trẻ thì phải cày, nghỉ ngơi là xa xỉ.”

- Ngày mới vào nghề, mình từng tự hào vì có thể tự nuôi sống bản thân, tặng được bố mẹ chút tiền mỗi tháng.

Cảm giác được khiến mình tưởng rằng mình đang đi đúng hướng.

Nhưng rồi, càng ngày mình càng nhận ra…

Mình đang “đội tiền lên đầu” mà không hay biết.

Chẳng biết từ khi nào, với nhiều người, tiền trở thành thước đo:

- Làm bao nhiêu tiếng một ngày?

- Một tháng kiếm được bao nhiêu triệu?

- Tip tháng này nhiều không?

- Có được lên lương Tết không?

- Có nhận được suất bonus cuối năm không?

Mình vui hay buồn – đều dựa vào lương tháng.

Mình tự tin hay mặc cảm – đều dựa vào tiền kiếm được.

Lúc nào cũng sợ mất cơ hội, sợ bị đánh giá, sợ không bằng người khác.

Lúc nào cũng tự nhủ rằng phải làm nhiều hơn nữa, nhiều hơn nữa.

Và thế là…

- Bỏ lỡ những bữa cơm gia đình.

- Không kịp nghe lời chúc ngủ ngon của người thân.

- Bạn bè lâu ngày không gặp.

- Tình cảm nhiều khi phai dần vì “anh/em bận ca rồi”.

- Tết năm nào cũng chỉ biết đến ca làm, ca bù, ca gãy.

Chưa kể những lúc:

- Đau đầu vẫn phải đứng quầy.

- Sốt vẫn phải chạy bàn.

- Khản giọng vẫn phải chào khách.

- Mệt mỏi vẫn phải cười tươi.

Từng có thời mình nghĩ đó là “hết mình với nghề”.

Nhưng đến khi nhìn lại…

... mình thấy bản thân chỉ đang kiệt sức vì không dám dừng lại.

khi "đội tiền lên đầu", bạn có nhận ra mình đánh rơi điều gì không

Những thắc mắc ngỡ quan tâm vô tình đẩy ta xa hơn khỏi sự bình yên

Nếu bạn là người xa quê, bạn sẽ hiểu cảm giác mà: Mỗi lần về nhà, họ hàng hay hàng xóm luôn mở đầu bằng một câu vô cùng “vô thưởng vô phạt” nhưng nghe… rất đau:

- “Lương nay bao nhiêu?”

- “Làm khách sạn thì chắc dư lắm hả?”

- “Gần Tết khách đông, làm chắc được dữ lắm!”

- “Phải làm chỗ sang sang mới có tương lai nghe con.”

Những câu nói tưởng vô tình đó đôi khi làm mình chạnh lòng. Thậm chí, có lúc mình còn tự hỏi:

- “Mình có đang làm đủ tốt không?”

- “Người ta bằng tuổi mình đã kiếm được từng này, còn mình thì sao?”

- “Không tăng ca thì có bị coi là lười không?”

- “Về quê Tết mà không mang nhiều tiền thì có bị đánh giá không?”

Áp lực từ xã hội, từ công việc, từ gia đình… và từ chính bản thân. Dần dần, chúng ta sống trong một vòng xoáy mà điểm trung tâm luôn là tiền - tiền - tiền...

Tiền quan trọng thật. Nhưng khi nó đè lên tâm trí, nó khiến chúng ta mất kết nối với những giá trị tinh thần: gia đình, bạn bè, sự bình yên nội tâm.

Khi Tết đến gần: một chiếc vé về nhà hay một ca làm thêm?

Nỗi phân vân này không chỉ của riêng ai.

►Ở lại làm xuyên Tết:

- Có thêm vài triệu.

- Có thể gửi nhiều hơn về nhà.

- Nghĩ rằng “qua Tết hay năm sau mình sẽ về”.

Nhưng đổi lại:

- Một cái Tết lặng im giữa thành phố xa lạ.

- Bữa cơm tất niên chỉ có mình với hộp cơm ca đêm.

- Tiếng pháo hoa rợp trời  khiến lòng chùng xuống.

- Cuộc gọi video với gia đình chẳng bao giờ đủ.

►Đặt vé về quê:

- Tốn kém, đôi khi hơi “đau ví”.

- Nghỉ làm nghĩa là mất cơ hội nhận thêm tiền, thậm chí tăng lương, thăng chức.

- Phải sắp xếp lại công việc.

Nhưng bạn nhận lại:

- Bàn tay mẹ ấm áp bưng chén canh nóng.

- Tiếng cười giòn của ba khi biết mình đã về.

- Cảm giác chạy xe ngang con đường tuổi thơ.

- Đêm giao thừa có đủ mặt mọi người.

Có những thứ, đổi bằng tiền hay rất rất nhiều tiền cũng không mua lại được.

khi "đội tiền lên đầu", bạn có nhận ra mình đánh rơi điều gì không

Bỗng một ngày mình dừng lại… chợt thấy đã đánh mất gì

Mình nhớ như in Tết năm đó.

Ca làm kéo dài đến gần 11h đêm.

Mệt đến mức ngồi xuống là muốn ngủ luôn.

Bạn bè rủ về quê cùng nhau, mình từ chối vì “còn phải tăng ca”.

Đêm 30, đang đứng dọn bàn giữa tiếng nhạc xập xình, người quản lý lại nói: “Ráng lên em, Tết mà làm là có thêm mấy triệu đó!”

Mình nghe mà muốn khóc. Vì chợt nhận ra:

... mình đang chọn vài triệu thay cho khoảnh khắc sum vầy thiêng liêng không thể lặp lại, càng không gì thay thế.

Năm đó, ba mình ốm.

Mẹ gọi điện chỉ nói nhỏ: “Năm nay con không về, nhà hơi buồn.”

Chỉ một câu đó thôi… đủ khiến mình tỉnh lại.

Sau Tết, mình xin nghỉ vài ngày về thăm nhà.

Cảm giác ngồi ăn cơm cùng gia đình, đơn giản vậy thôi mà mình thấy lòng bình yên vô cùng.

Lần đầu tiên sau nhiều năm cày cuốc, mình hiểu:

Tiền quan trọng thật… nhưng không quan trọng bằng việc có nơi nào đó để trở về, có người nào đó để ngóng trông.

Khi không còn “đội tiền lên đầu”, cuộc sống nhẹ hơn rất nhiều

Từ lúc thay đổi suy nghĩ, mình sống khác hẳn:

- Mình vẫn đi làm chăm chỉ, nhưng không bất chấp sức khỏe.

- Mệt thì cho phép bản thân nghỉ ngơi.

- Dành thời gian nhiều hơn cho những người mình yêu thương.

- Về quê nhiều hơn – không cần giàu mới về, chỉ cần có mặt.

- Không chạy đua với ai, chỉ cố gắng hơn chính mình ngày hôm qua.

- Không để tâm lời người khác nói, chỉ quan tâm cảm xúc của bản thân và ao ước, kỳ vọng của chính mình.

Và điều bất ngờ nhất là:

Khi tâm mình nhẹ đi, công việc lại thuận lợi hơn.

Khi không đuổi theo tiền bằng mọi giá, tiền lại đến tự nhiên hơn.

→ Giờ đây, mình nhận ra: Tiền là công cụ – không phải ông chủ. Nó nên nằm trong túi, không phải nằm trong đầu.

Gửi bạn – người đang cân nhắc Tết này ở lại hay về nhà

Không ai hiểu cuộc sống của bạn bằng chính bạn.

Không ai biết bạn cần tiền đến mức nào hơn bản thân bạn.

Không ai có quyền phán xét quyết định của bạn. Việc ở lại làm Tết hay xin off vài ngày đặc biệt để về sum vầy cùng gia đình là do bạn chọn. Ai cũng có lý do cho lựa chộn đó.

Nhưng mình mong bạn tự hỏi lòng mình vài điều:

- Ba mẹ bạn còn khỏe không?

- Bao lâu rồi bạn chưa ăn Tết trọn vẹn cùng người thân?

- Bạn có đang quá mệt rồi không?

- Bạn có đang chạy theo tiền để quên đi những điều thiêng liêng, quý giá sâu thẳm trong lòng?

- Bạn muốn nhớ gì về tuổi trẻ của mình?

Nếu trái tim bạn rung lên trước câu hỏi nào đó… Có lẽ bạn đã biết điều mình thật sự cần.

Tết không chỉ là mùng Một, mùng Hai, mùng Ba. Tết là những người đang chờ bạn ở quê, những điều thân thuộc tưởng đã cũ và nhàm chán lại rất đỗi thân thương và bồi hồi.

Chỉ cần bạn có mặt – Tết đã trọn vẹn rồi.

khi "đội tiền lên đầu", bạn có nhận ra mình đánh rơi điều gì không

Kết lại

Giá trị cuộc đời không nằm ở số tiền kiếm được, mà ở nơi ta chọn để trở về

Nghề khách sạn - nhà hàng vất vả thật. Áp lực cũng nhiều thật.

Tiền ai mà không cần – nhất là những người trẻ đang xây dựng tương lai.

Nhưng đừng để:

- Một mùa cao điểm

- Một khoản bonus

- Một vài triệu tăng ca

... lấy đi của bạn những dịp đoàn tụ đáng giá nhất trong cuộc đời.

Tiền có thể kiếm lại. Nhưng… Tết bên gia đình – mất rồi không lấy lại được.

Nếu bạn đang đọc bài viết này trong phòng trọ nhỏ, giữa những ngày cuối năm, và trái tim đang phân vân…

Mình chỉ muốn nói:

- Bạn xứng đáng được về nhà.

- Bạn xứng đáng được ăn một cái Tết bình yên và vui vẻ.

- Bạn xứng đáng được yêu thương – không cần chứng minh bằng tiền.

Dĩ nhiên, đặc thù ngành dịch vụ chẳng có chuyện sẽ có ngày nghỉ lễ Tết, nhưng tại nhiều Tập đoàn, doanh nghiệp quy mô, mùa cao điểm nhất năm thường tuyển casual số lượng lớn hoặc nhận thực tập sinh hỗ trợ, đồng thời tạo điều kiện để nhân sự chính thức có nguyện vọng đăng ký về quê đón Tết trước – trong và sau dịp đặc biệt.

Và dù quyết định của bạn là gì, cũng xin dành một lời động viên, chia sẻ.

Chúc bạn một mùa Tết thật đủ đầy – không phải bằng tiền trong ví, mà bằng sự ấm áp trong lòng ./. ❤️ 

----- o0 0o -----

Viết bài: ​_Thy.

Ảnh: Tiến Nhân

Hoteljob
10.02.2026

CẢM NHẬN CỦA BẠN VỀ BÀI ĐỌC

BÌNH LUẬN BÀI ĐỌC