Làm khách sạn đủ lâu, tôi tin rằng ai cũng từng có ít nhất một lần đứng trước câu hỏi: "Hay là mình nghỉ nghề?" Không phải vì ghét công việc, mà vì có những ngày áp lực dồn dập đến mức khiến người ta quên mất lý do mình bắt đầu.
Tôi cũng từng như vậy. Và nếu hôm nay bạn đang ở trong cảm giác ấy, tôi hy vọng những dòng chia sẻ dưới đây sẽ giúp bạn chậm lại một chút, trước khi đưa ra một quyết định có thể khiến mình tiếc nuối sau này.

Có những ngày, chỉ muốn tháo bảng tên và bước ra khỏi khách sạn
Nếu ai đó nói với bạn rằng làm khách sạn lúc nào cũng hào nhoáng, chắc họ chưa từng đứng sau quầy lễ tân vào giờ check-in đông nghịt khách, chưa từng chạy liên tục hàng chục phòng trong ca buồng, chưa từng xử lý một vị khách đang nổi giận hay thức trắng đêm vì một sự cố bất ngờ.
Người ngoài nhìn thấy đồng phục chỉnh tề, nụ cười chuyên nghiệp và không gian sang trọng.
Còn người trong nghề hiểu rằng, phía sau đó là những ngày lễ không được về nhà, những bữa cơm ăn vội, những cuộc gọi từ gia đình phải hẹn trả lời sau ca làm và không ít lần mang theo sự mệt mỏi về tận phòng trọ.
Tôi đã từng đứng giữa ca làm và tự hỏi:
"Mình còn theo nghề này để làm gì?"
Đó không phải là khoảnh khắc yếu đuối. Đó là điều rất bình thường của một người đã cố gắng quá lâu.
Tôi từng nghĩ, chỉ cần đổi nghề là mọi thứ sẽ dễ hơn
Có giai đoạn, tôi dành hàng giờ để xem tin tuyển dụng ở những lĩnh vực khác. Với quá nhiều những "ưu ái" khác nghề hiện tại. Rằng là: Công việc giờ hành chính - Được nghỉ cuối tuần - Ít tiếp xúc với khách - Ít áp lực doanh thu - Ít những lời phàn nàn vô lý...
Và tôi tưởng rằng chỉ cần rời khỏi khách sạn, cuộc sống sẽ nhẹ nhàng hơn.
Nhưng rồi nhìn những người bạn làm nghề khác, tôi mới hiểu rằng mỗi công việc đều có những áp lực của riêng nó. Không có nghề nào chỉ toàn màu hồng, cũng chẳng có nơi nào mà thành công đến một cách dễ dàng. Điều khác biệt không nằm ở nghề mình chọn, mà nằm ở việc mình có còn nhìn thấy ý nghĩa của những nỗ lực mỗi ngày hay không.
Sau nhiều năm, tôi nhận ra mình chưa từng cố gắng chỉ vì công việc
Có một câu hỏi từng khiến tôi suy nghĩ rất lâu:
"Nếu ngày mai không còn ai khen bạn, bạn còn muốn cố gắng không?"
Câu trả lời của tôi là có.
Bởi tôi không cố gắng để đổi lấy vài lời khen, cũng không phải để chứng minh mình giỏi hơn ai.
Tôi cố gắng vì...
Chỗ mình muốn ngồi còn rất cao.
Đó không phải chiếc ghế quản lý để người khác ngưỡng mộ. Mà là vị trí mình đủ năng lực để giải quyết những vấn đề khó, đủ kinh nghiệm để dẫn dắt một đội ngũ và đủ bình tĩnh khi đối mặt với những tình huống mà ngày mới vào nghề từng khiến mình hoang mang.
Nơi mình muốn đi còn rất xa.
Có thể là một khách sạn lớn hơn. Một thương hiệu quốc tế. Một vị trí mà ngày mới vào nghề tôi chưa từng dám nghĩ tới.
Muốn đi đến đó, không có con đường nào khác ngoài việc tích lũy từng ngày.
Người trưởng thành rồi sẽ hiểu, có những ước mơ không thể mua bằng sự nóng vội
Thứ tôi muốn không chỉ là một mức lương cao hơn.
→ Tôi muốn bố mẹ bớt lo mỗi khi đau ốm.
→ Muốn sau này gia đình nhỏ của mình có một cuộc sống đủ đầy.
→ Muốn khi người thân cần, mình có thể giúp mà không phải mở ứng dụng ngân hàng rồi thở dài.
→ Muốn được đưa ba mẹ đi du lịch bằng chính đồng tiền mình làm ra.
→ Muốn con mình sau này có nhiều lựa chọn hơn những gì mình từng có.
Những điều ấy không đến sau một lần tăng lương. Chúng được xây bằng rất nhiều ngày đi làm dù mệt, rất nhiều lần học thêm sau ca tối và rất nhiều quyết định không bỏ cuộc khi mọi thứ chưa như ý.
Nghề khách sạn dạy tôi rằng giá trị thật sự thường không nằm ở nơi nhiều người nhìn thấy
Khách nhớ một nụ cười. Nhưng không biết phía sau nụ cười ấy là một đêm chỉ ngủ vài tiếng.
Khách khen một kỳ nghỉ trọn vẹn. Nhưng không nhìn thấy hàng chục con người đang âm thầm phối hợp để mọi thứ diễn ra suôn sẻ.
Cũng giống như cuộc sống.
Người ta thường chỉ nhìn thấy kết quả. Ít ai biết bạn đã phải đánh đổi điều gì để có được nó.
Thế nên, đừng buồn nếu hôm nay những nỗ lực của bạn chưa được ghi nhận. Không phải mọi hạt giống đều nảy mầm ngay sau khi được gieo xuống.
Đừng để sự mệt mỏi của hiện tại quyết định cả tương lai
Tôi từng gặp nhiều đồng nghiệp rất giỏi.
Có người nghỉ nghề vì kiệt sức. Có người nghỉ vì không còn nhìn thấy cơ hội. Cũng có người chỉ đơn giản là muốn bắt đầu một hành trình mới.
Tôi luôn tôn trọng mọi lựa chọn.
Rời đi không có gì sai. Nhưng tôi nghĩ, trước khi quyết định, hãy tự hỏi mình một câu:
"Mình thật sự không còn yêu nghề, hay chỉ đang quá mệt?"
Hai điều đó hoàn toàn khác nhau.
Đừng đưa ra một quyết định dài hạn chỉ vì cảm xúc của vài ngày ngắn ngủi.
Hãy cho bản thân nghỉ ngơi. Bằng cách: Đi một chuyến ngắn. Trò chuyện với người mình tin tưởng. Đọc lại những dòng nhật ký đầu tiên khi mới vào nghề...
Biết đâu bạn sẽ nhớ ra vì sao mình đã chọn khách sạn giữa rất nhiều lựa chọn khác.
Điều tôi sợ nhất không phải là thất bại, mà là sống một cuộc đời quá bình thường
Có người hỏi tôi:
"Tại sao vẫn phải nỗ lực nhiều như vậy?"
Tôi nghĩ rất lâu rồi trả lời:
→ Vì chỗ mình muốn ngồi còn rất cao.
→ Vì nơi mình muốn đi còn rất xa.
→ Vì những điều mình yêu thích đều cần tiền để thực hiện.
→ Vì mình muốn chăm sóc tốt nhất cho gia đình nhỏ sau này.
Và quan trọng hơn cả...
→ Tôi vẫn còn rất nhiều điều muốn làm với cuộc đời này.
Tôi không muốn đến một ngày nhìn lại rồi tự hỏi:
"Giá như ngày đó mình cố thêm một chút..."
Con người có thể chậm. Có thể đi đường vòng. Có thể vấp ngã nhiều lần.
Nhưng xin đừng tự thuyết phục mình rằng sống bình thường là đủ, chỉ vì hiện tại đang quá khó khăn.
Nếu hôm nay bạn vẫn còn ở đây, nghĩa là bạn mạnh mẽ hơn mình nghĩ
Có thể ngày mai bạn vẫn sẽ phải đối mặt với một vị khách khó tính. Một ca làm kéo dài. Một cuộc họp nhiều áp lực. Hay một tháng lương chưa như mong đợi.
Nhưng hãy nhớ, không ai trưởng thành chỉ bằng những ngày thuận lợi.
Điều làm nên một người làm nghề chuyên nghiệp không phải là họ chưa từng muốn bỏ cuộc, mà là sau tất cả những lần chùn bước, họ vẫn tìm được lý do để tiếp tục.
→ Nếu hôm nay bạn đang rất mệt, hãy cho phép mình nghỉ ngơi.
→ Nếu cần, hãy khóc một chút.
→ Hãy than với một người bạn.
→ Nhưng đừng vội từ bỏ chỉ vì một giai đoạn khó khăn.
Bởi biết đâu, chính những trải nghiệm đang khiến bạn muốn buông xuôi hôm nay sẽ trở thành câu chuyện mà vài năm nữa, bạn mỉm cười kể lại cho những người mới bước vào nghề.
----- o0 0o -----
Nghề khách sạn chưa bao giờ là con đường dễ đi. Nó đòi hỏi thời gian, sự bền bỉ, khả năng chịu áp lực và cả những hy sinh mà không phải ai cũng nhìn thấy. Nhưng đổi lại, nghề cũng dạy chúng ta cách trưởng thành, cách ứng xử với con người, cách đứng dậy sau thất bại và cách trân trọng từng cơ hội mình có được.
Vì thế, nếu bỗng một ngày bạn nản và muốn bỏ nghề, đừng vội đưa ra quyết định khi trái tim đang quá mệt. Hãy nghỉ một chút, hít một hơi thật sâu và nhớ lại phiên bản của mình trong ngày đầu tiên bước vào khách sạn với đầy háo hức.
Biết đâu, điều bạn đang cần không phải là rời bỏ nghề, mà chỉ là thêm một lý do để tiếp tục.
----- o0 0o ---
[Lời nhắn gửi đến bạn:
Có những người chọn rời ngành để tìm một hành trình phù hợp hơn, và đó là lựa chọn đáng được tôn trọng. Nhưng cũng có rất nhiều người ở lại, không phải vì công việc bớt vất vả, mà vì họ hiểu rằng mọi chặng đường đáng giá đều cần thời gian. Dù bạn quyết định thế nào, hãy chắc rằng đó là lựa chọn đến từ sự tỉnh táo, chứ không phải từ sự mệt mỏi nhất thời. Đôi khi, chỉ cần vượt qua một giai đoạn khó khăn, bạn sẽ gặp được phiên bản bản lĩnh hơn của chính mình.
Chúc bạn tìm thấy niềm vui trong công việc và cuộc sống!
Cố lên!]
Ms. Smile
Hãy để hoteljob.vn giúp bạn có được công việc tốt nhất!
- Nâng cao khả năng tìm kiếm việc làm
- Kết nối gần hơn với Nhà tuyển dụng
- Chia sẻ việc làm với người thân, bạn bè
Hãy để hoteljob.vn tìm nhân sự tốt nhất cho bạn!
- Hiệu quả (Effective): Tuyển đúng người - Tìm đúng việc
- Am hiểu (Acknowledge): Từng ứng viên và doanh nghiệp trong ngành nhà hàng - khách sạn
- Đồng hành (Together): Cùng sự phát triển của doanh nghiệp và sự nghiệp của ứng viên









