Đầu tư khách sạn trong khủng hoảng tài chính 2008, tôi đã suýt mất nhà

Chuyện xưa kể lại
START UP KHÁCH SẠN TRONG KHỦNG HOẢNG TÀI CHÍNH 2008
Cuối năm 2007, khi đang làm quản lý tại Flamingo Đại Lải Resort thì bạn tôi chạy đến tận văn phòng, "bắt" ký hồ sơ thành lập doanh nghiệp: "xã hội đang hừng hực, Vn-index lên gần 1200 rồi, ông còn cứ đi làm thuê đến bao giờ nữa?". Vốn cả nể, tôi ký, và thế là công ty cổ phần với 3 cổ đông ra đời.
Dằn vặt mãi rồi cũng xin nghỉ việc để toàn tâm toàn ý cho công ty non trẻ. Khí thế ngút trời. Thế mạnh là kinh nghiệm quản lý khách sạn của mình. Chúng tôi bắt tay tìm kiếm nhà thuê để làm. Đây rồi, một khách sạn cũ ở Triệu Việt Vương cho thuê, 23 phòng, không lớn lắm, nhưng cũng chấp nhận được, khu này nhiều khách Nhật, đúng tiêu chí cần tìm. Tiền thuê nhà là 6000 đô/ tháng. Chốt, ký hợp đồng thuê luôn và ngay.
Tiền góp ban đầu của các cổ đông đủ để đặt cọc 1 tháng tiền nhà.
Tiền đầu tư, cải tạo và 6 tháng thuê nhà trả trước hết khoảng 3 tỷ (3 tỷ ở thời điểm 2007 to lắm nhé). Tất nhiên chỉ trông vào ngân hàng.
Đúng lúc đó, khủng hoảng tài chính 2008 xẩy ra và lan đến Việt Nam. Đen thế không biết. Hợp đồng thuê nhà đã ký, cọc đã đặt. Không nhẽ bỏ cuộc?
Không, chắc chắn không!. 
Lãi suất ngân hàng tăng vù vù, thanh khoản của ngân hàng ở mức nguy hiểm, dừng hết mọi khoản cho vay. Phải nhờ quan hệ của "bà chị" làm hội sở Vietin mới được ngân hàng này ưu ái cho thế chấp nhà để vay với lãi suất 22%/ năm. Tiếp đến là phải thuyết phục "cụ già" cho mượn sổ đỏ và ký bảo lãnh để thế chấp. Mặc dù còn 2 cổ đông khác, nhưng sổ nhà mình có vẻ dễ thuyết phục nhất.
Chỉ có 1 tháng được miễn tiền thuê nhà để cải tạo. Vắt chân lên cổ mà chạy. Chả kịp thuê thiết kế, cứ với tờ giấy A4, cái bút chì và cục tẩy, theo tỷ lệ 1cm trên giấy là 1m thực tế, vẽ ra cho thợ làm. Ký hợp đồng thuê ông bạn, mà sau 2 tuần chưa được mấy việc, chất lượng thì quá lởm. Thay nhà thầu là điều kỵ, nhưng cực chẳng đã. Góp ý chả được, đành phải thay thôi. Vừa sửa chữa, đặt đồ nội thất, mua sắm trang thiết bị, vừa tuyển dụng, đào tạo, lên sales kit và tìm kiếm khách hàng... gói gọn trong 30 ngày.
- Này, giải U19 Đông Nam Á sắp tới, còn 1 đội bóng chưa chốt chỗ ở, bên mình xong chưa để nhận?
- Lo nhất cái đồ mộc thôi. Trời nồm thế này, Hà Nội lại đang hay mất điện nữa, sợ bên đó không sơn xong được. Nhưng cứ liều, nhận đi.
- Thế có làm lễ khai trương không để chuẩn bị?
- Thôi, tiền chả còn, bầy vẽ ra làm gì. Hôm đón đội bóng đó coi là "Grand Opening" luôn đi.
4 tuần gần như ăn, ở luôn tại công trường, lo chẳng ngủ được, ngót mất gần yến thịt.
Ơn trời, mọi cái vẫn kiểm soát được. 9 giờ sáng, xe tải chở nốt đồ nội thất đến, kê xong vào các phòng thì 11 giờ 30, 2 xe 45 chỗ to đùng đỗ cửa khách sạn. 1 đoàn vào ở, 1 đoàn vào ăn rồi mới về khách sạn khác check in. Dân tình khu phố mắt tròn mắt dẹt, cái khách sạn kia nó sửa từ bao giờ mà nay đông khách thế?
Các cầu thủ trẻ và lãnh đội ăn ở tại khách sạn đều rất hài lòng. Không hề có sự cố nào xảy ra cho dù phải chạy hơn 100% công suất ngay từ ngày đầu tiên, ngoại trừ việc bọt xà phòng dềnh lên ở cống do tất cả các phòng cùng tắm khi thi đấu về.

Hết giải, khách Nhật bắt đầu check in. Tháng đầu tiên được gần 70% công suất phòng. Từ những tháng sau thì gần như full. Mặc dù đang khủng hoảng, nhưng chuyên gia Nhật vẫn sang ở đều và dài hạn.
Nhưng ... đời không như mơ.
Đến tháng thứ 4 thì nhà bên cạnh bắt đầu đào móng xây toà văn phòng cao 9 tầng.
Đang trong cơn khủng hoảng kinh tế, khách đã hiếm, lại thêm cú đập này, nhiều hôm lo thức trắng. Sợ khách trả phòng đi hết. Áp lực nợ ngân hàng. Mất nhà thì sẽ ở đâu? Mọi người trong gia đình có chịu được cú sốc này không? Lo mà không dám để mọi người biết...
Ồn và bụi là điều khách Nhật rất sợ. Nhất là những hôm đổ bê tông đêm. Máy nén uỳnh uỳnh đến 3h sáng. Những hôm đó, khách sạn đều phải gửi thư thông báo trước, đề xuất giải pháp là chuyển tạm khách sang khách sạn ở gần, đồng thời gửi kèm ... đôi bông nút tai. May mắn là tất cả khách đều thông cảm, họ thấy ở khách sạn tinh thần trách nhiệm, cầu thị nên vui vẻ ở tiếp. Có lần giữa đêm, cốp pha bị vỡ, bê tông nhão đạp toang cửa kính, tràn sang ngập hành lang. Cứ vậy nửa năm trời với hơn chục đêm trực chiến thì công trình bên cạnh cũng xong. Nguồn thu của khách sạn vẫn đủ để trả gốc và lãi cho ngân hàng, tiền thuê nhà, tiền trả lương cho nhân viên đều đặn. Mỗi tháng dư ra được chút thì thống nhất tích lại để trả nợ ngân hàng trước hạn. Vậy là hợp đồng vay 3 năm thì chỉ 2 năm rưỡi, sổ đỏ đã được lấy về.                Khủng hoảng cũng qua đi lúc nào chẳng rõ nữa.

Tags :
Đầu tư khách sạn trong khủng hoảng tài chính 2008, tôi đã suýt mất nhà
4.7 (717 đánh giá)
KIẾM TIẾN VỚI HOTELJOB.VN